HOME-Au
HOME-Au
24h
24h
USA
USA
GOP
GOP
Phim Bộ
Phim Bộ
Videoauto
VIDEO-Au
Home Classic
Home Classic
Donation
Donation
News Book
News Book
News 50
News 50
worldautoscroll
WORLD-Au
Breaking
Breaking
 

Go Back   VietBF > Announcement|Thông Báo > Member News | Tin thành viên


Reply
 
Thread Tools
  #1  
Old  Default Một số kinh nghiệm về 20 năm nền giáo dục miền Nam (Trích)
Nhìn lại nền giáo dục của 20 năm miền Nam dễ mà cũng khó. Dễ ở chỗ nếu chúng ta chỉ nhìn vào những thành quả đạt được của các trường Kỹ sư Phú Thọ, trường Quốc Gia Hành chánh, trường Đại Học Sư phạm, trường Y Khoa và ngay cả các trường sĩ quan Hải quân, Không quân và các trường sĩ quan Trừ bị Thủ Đức và nhất là sĩ quan Võ bị Đà Lạt.

Càng dễ hơn khi các thành phần ưu tú nhất của nền giáo dục ấy được gửi đi du học qua sự tuyển chọn của các học bổng quốc tế, hoặc du học tự túc mà các sinh viên đã đạt được những kết quả đáng nể nơi xứ người.

Sau 1975, lại một dịp nữa mà không thể nào không lưu ý đến yếu tố chính trị, có dịp so sánh với chế độ giáo dục miền Bắc càng cho thấy có một khoảng cách xa về trình độ chuyên môn của hai miền Nam-Bắc.

Sự trội vượt của nền giáo dục miền Nam thật rõ ràng.

Các thành phần di tản sau tháng 4/1975 và Boat people lại một lần nữa chứng minh cho mọi người thấy rằng giới các bác sĩ, dược sĩ, các ngành kỹ sư lại có dịp đọ sức và họ đã trở thành các chuyên viên trên khắp thế giới.

Sự thành công này với một số đông áp đảo như thế gây ngạc nhiên cho người bản xứ không ít. Đã có đôi lần khai tên, Mr. Nguyễn, nhân viên hỏi thêm, "Ông là bác sĩ?". Lại cười hãnh diện, "Thưa không. Thưa tôi cũng có làm nhà thương, nhưng chỉ là y công thôi".

Khuynh hướng của người Việt di tản, hơi thiển cận, là cho bằng được phải thúc ép con em học bác sĩ, dược sĩ. Nơi tôi ở có 4 trường Y, nhận mỗi năm trung bình 400 sinh viên. Tỷ lệ sinh viên Việt Nam trúng tuyển là trên 10%. 40 sinh viên trên tổng số khoảng 35 ngàn người Việt! 90% kia chia cho 6 triệu dân bản địa! Đó là chưa kể số sinh viên gốc Việt ở các khoa học về răng, về mắt, về thuốc, v.v..

Sự thành công chói sáng ấy với tiền bạc dư thừa làm lóa mắt nhiều người, đôi khi gây ảnh hưởng tiêu cực đến việc giáo dục và mối quan hệ trong gia đình.

Nhưng cái khó để hiểu thực chất nền giáo dục miền Nam trên căn bản khoa học, dựa trên con số thì hiếm. Tài liệu duy nhất mà hiện nay còn giữ được và được xuất bản ở hải ngoại là cuốn "Sáu năm hoạt động của chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa" do ông Hồ Đắc Huân sưu tập. Cuốn sách thật quý giá.

Tuy nhiên, cuốn sách chỉ đưa ra được những con số học sinh, sinh viên ở các cấp từ tiểu học, trung học đến đại học trong 6 năm. Nhưng kết quả tốt nghiệp thì lại không có, trừ kết quả của các trường đào tạo chuyên môn.

Cái khó khăn thứ hai của nền giáo dục miền Nam là có hai hệ thống giáo dục: trường công lậptrường tư thục. Do đà dân số gia tăng, các trường tư ngày càng nhiều so với trường công. Có một sự chênh lệch rõ ràng về kết quả thi cử như một số dẫn chứng theo sau.

Trong việc giáo dục việc trồng người nó cũng một phần tương tự như việc trồng cây.
Trồng thì phải có kết quả. 10 cây trồng thì ít ra cũng có 9 cây cho hoa trái.
Vậy mà số lượng từ 75% đến 80% phần trăm thí sinh tú tài ở các trường tư bị thi rớt.

Không ai hỏi xem lý do nào đưa đến kết quả xấu như thế và số phận những học sinh này ra sao? Đây là mối băn khoăn ám ảnh hầu như suốt quãng đời đi dạy của tôi.

Nếu ở trong một xã hội tân tiến, người ta sẽ đặt ra vấn đề chất lượng giáo dục đào tạo. Đào tạo để làn gì? Đào tạo cho ai? Và về mặt xã hội dân sự làm thế nào giải quyết công ăn việc cho những người thi rớt nói trên? Chuyên môn không có, chưa ra ông mà cũng chẳng ra thằng, thợ cũng không phải thợ.

Rõ ràng có một lỗ hổng rất lớn trong nền giáo dục miền Nam. Đào tạo mà không có tính thực dụng, không có chuyển hướng theo khả năng của người thanh niên. Đào tạo cái đầu mà không nghĩ đến cái tay.

Đáng lẽ ngay từ khi hết bậc tiểu học đã phải chuyển hướng một số học sinh học nghề, học kỹ thuật, học làm thợ là chính, kiến thức chỉ là thêm vào.

Tình trạng lạm phát học sinh trình độ tú tài thi rớt đáng lý trở thành một gánh nặng cho xã hội thì may thay đã có một chỗ chứa. Đó là các quân trường từ lính đến hạ sĩ quan và sĩ quan, do nhu cầu của chiến tranh. Nói một cách thực tế thì đây là những thành phần hữu dụng và trở thành những người lính nồng cốt, những sĩ quan ưu tú của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Một sĩ quan thì ít nhất cũng có trình độ kiến thức hết bậc trung học cả về khoa học đến ngoại ngữ. Thật là trong cái rủi có cái may.

Trên đây là mấy nét phác họa về nền giáo dục miền Nam. Nền giáo dục ấy tuy nhẹ về phần thực dụng cũng như thể dục, nhưng lại nặng về phần trí dục và cũng chú trọng nhiều đến phần đức dục, nhất là ở những năm tiểu học. Phải chăng đó chính là những nét đẹp nhất của nền giáo dục miền Nam? [*Có lẽ ông muốn nhắc đến môn "Giáo dục công dân" chăng, ở bậc tiểu học?]

Phần sau đây, với những kinh nghiệm của chính bản thân tôi vẽ lại chân dung nền giáo dục ấy qua quãng đời đi học và dạy học.

Thầy ơi, thầy khổ đã bao lần?
Mái tóc sương pha đã mấy phần?
Có lắm chiều tà mưa phủ trắng.
Thầy cười tha thứ kẻ vong ân.


(Nguyễn Duy)

Sự tự trách cứ ở trên nói lên một tấm lòng còn chút tình con người mà ở đâu còn chút ấy thì tương lai con người còn được thắp sáng.

Phần tôi đã nhiều lần phản bội thầy như thế nên tôi dễ chia sẻ với 4 câu thơ trên.

Một lần khi tôi chạy xe Lambretta trên đường Phan Thanh Giản, lúc sắp quẹo vào Ngã Bảy, Lý Thái Tổ, chợt tôi thấy ông thầy của tôi dạy Pháp Văn, vẫn áo vét trắng, quần trắng, mũ phớt, dạy tôi ở trường Họ Saigon dành cho học sinh di cư năm 1956, thầy đang ì ạch đạp xe giữa buổi trưa nắng. Thầy tôi mặc áo vét trắng, mũ phớt, giầy tây mà đạp xe đạp, trông nó thế nào ấy! Nó cho người ta có cảm giác như lỗi thời đến tội nghiệp trong một sự tương phản "giấy rách nhưng vẫn giữ lấy lề"

Đấy là bức tranh toàn cảnh phần đông nghề thầy giáo của miền Nam giai đoạn 1955-1960. Phần đông các thầy còn đi xe đạp, nhưng lại mặc áo vét. Chính cái áo vét này nó gây sự chú ý của mọi người. Cái áo vét đó tượng trưng cho một thời kỳ thoái trào giữa cũ và mới.

Ta gọi là buổi giao thời vậy.

Trong chuyến tàu chót đó, cái áo vét như một vật dư thừa cuối mùa, nhận đủ oan trái của lớp người mới. Có lẽ may ra chỉ có thầy Vũ Hoàng Chương là vẫn có phong thái ung dung ngồi xích lô đạp đến trường.

Một nghề được coi là cao quý nhất, được nhiều người quý mến nhất trên lý thuyết, trên sách vở, trong sách Quốc văn giáo khoa thư, trong các bài học của thầy cô giáo bậc tiểu học. Nhưng về mặt thực tế xem ra bị bạc đãi nhất.

Hầu như người ta có cảm tưởng làm nghề thầy/cô giáo là đồng thời chấp nhận một cuộc sống đạm bạc. Một thầy, một cô, một chó cái!

Đó là sự thanh cao trong cảnh túng quẫn. Người ta nói như thế. Thầy ở đâu cũng có thể nghèo. Thời nào cũng vậy.

Thời lều chõng đến thời xe đạp.
Thật bất nhẫn, tôi không dám tiết lộ hết những cái nghèo đó ra đây.

Khi vào trường đời, tôi cũng đã gặp khá nhiều đồng nghiệp chấp nhận một cuộc sống mà sự đạm bạc trở thành một thứ đạo đức nghề nghiệp.

Lần ấy, tôi đã không đủ can đảm dừng xe lại chào thầy lấy một tiếng mà lại vội đi thẳng. Đáng lẽ tôi phải làm như người xưa, dừng xe lại và thưa,

"Tôi là Carnot đây, thầy còn nhớ tôi không?" (1)

Hình ảnh thầy dạy Pháp văn gợi nhớ đến một số thầy khác như thầy Huy Kinh, thầy Nguyễn Phố. Thầy Huy Kinh, đầu chải tém ra đằng sau, mặt mũi khắc khổ. Thầy luôn luôn trịnh trọng thắt nơ trong bộ vét trắng, thong thả gác chiếc xe đạp, khóa cẩn thận trước khi vào lớp.

Mặc âu phục, đi xe đạp là nếp sống văn hóa Tây còn sót lại chăng?

Vào lớp, thầy giảng Kiều thao thao bất tuyệt mà bọn học trò di cư ngỗ nghịch không nghe.
Người ta có cảm tưởng dưới kia không phải học trò mà là "Một bầy thú trước bảng đen!"

Sự khao khát truyền đạt, thiện chí có dư của thầy, thầy giảng mà như thể đang diễn thuyết, sự ăn mặc trang trọng nghiêm chỉnh của thầy, như vang bóng một thời còn sót lại, đã không được học trò đón nhận. Giảng mà như một cuộc độc thoại, mình nói mình nghe! Có cái hoàn cảnh nào bạc bẽo hơn không? Rất may, cái cảnh này không phải là hoàn cảnh phổ biến.

Tuy nhiên, hình như có một thói quen giảng bài rất trái sư phạm của một số thầy lớn tuổi. Khi giảng các môn Việt Văn và môn Sử địa bị cuốn hút vào dòng tư tưởng, các thầy giảng như thể diễn thuyết. Người ta không thể diễn thuyết nhiều lần trong một ngày, trong cả năm. Đây là điều người ta gọi là "bán cháo phổi". Dạy riết đến độ phổi nóng ran lên.

Theo tôi đây là là một đặc điểm rất nên ghi nhớ lại. Tôi còn hình dung ra được thầy dạy Việt Văn trường Văn Lang của ông Ngô Duy Cầu hồi mới di cư vào Nam, cổ thắt cà vạt – trời nóng, hơi người, lớp học mái tôn, quạt mát quạt hơi nóng – người thầy nhễ nhãi mồ hôi, bất chấp mọi chuyện, thầy vẫn giảng oang oang như chỗ không người.

Nghĩ lại, các thầy của tôi những năm ấy sao gian truân thế! Vì cái gì nhỉ? Chẳng lẽ chỉ vì miếng cơm manh áo? Hay vì nhẫn nại chớ thời cho một vận may chính trị?

Trên thực tế, nghề thầy trong thời điểm ấy là nơi trú ẩn của nhiều thứ: Chờ thời cũng có, ẩn náu dấu mình cũng có, dạy học qua ngày cũng có. Người chuẩn bị làm bác sĩ, dược sĩ, luật sư cũng đi dạy. Chữ đúng nhất trong trường hợp này là vừa đi dạy, vừa đi học. Vừa cầm phấn vừa cầm bút.

Duyên Anh, Bàng Bá Lân, Trần Bích Lan, Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Trần Phong Vũ, Phạm Việt Tuyền, Chu Tử và nhiều người khác. Ai đích thực là người thầy?

Hỏi ra, ai cũng có lúc làm thầy.

Thế thì có thể nào phân biệt được nghề thầy như một cái nghiệp và nghề thầy như một nơi tạm trú? Hay là chỉ có thầy dạy trường công mới là thầy?

Dù là thầy loại nào, tôi vẫn thương các thầy này, xót xa cho sự bạc bẽo của nghề dạy học. Vậy mà sau này tôi lại tình nguyện chui đầu vào như một kẻ đi lộn chuồng.

Thế nào là một ông thầy nhỉ? Tôi sẽ có câu trả lời ở phần sau.

Nhưng tôi có thể nói trước bây giờ là phần đông những đồng nghiệp của tôi, những người được đào luyện chính quy, họ xứng đáng là ông thầy. Ít lắm là phần đông thấy họ hiền lành.

Họ có cái phong cách là ông thầy, dù không biết bề trong thế nào.

Và nay, nhìn lại 20 năm miền Nam, tôi vẫn thấy mình hãnh diện vì đã được học hành, được lớn lên, trưởng thành trong một môi trường giáo dục tốt đẹp.

Thiển nghĩ, nhiều học trò có món nợ ông thầy trả không hết, "Không thầy đó mày làm nên". Ca dao chẳng nói đó sao!

Ngọc kia chẳng dũa chẳng mài
Cũng thành vô dụng, cũng hoài ngọc đi.


Kinh nghiệm thứ hai của tôi thì oái ăm hơn.

Cho đến bây giờ, tôi vẫn không biết phải đối xử thế nào cho phải. Hồi mới di cư vào Nam, học một trường tư ở Chợ Lớn là trường Phong Châu, tôi nhớ là lớp 5ème. Tôi học một thầy sử địa, người Bắc; cả trường chỉ có hai thầy trò lẻ loi là người Bắc. Phần còn lại cả trường đều gọi cảnh sát là "Mã tà" cả. Thầy trông hiền lành, nghiêm chỉnh, giảng bài bằng tiếng Pháp rất lưu loát. Tôi cứ nghĩ thầy phải giỏi lắm.

Là học trò di cư khổ lắm. Khổ hơn nữa là trong lớp chỉ có mình tôi như thế – theo đạo, di cư, học trễ – 18 tuổi đầu mới ngồi lớp tiếp liên với thầy Trần Văn Quới, cũng là thầy dạy tác giả Nguyễn Tấn Bi, học trước tôi năm bảy năm.

"Hồi cách đây trên nửa thế kỷ, sau khi tốt nghiệp lớp năm, tức là đậu xong bằng Sơ học yếu lược (Certificat d’Etudes Primaires Complémentaires Indochinoises), học sinh tỉnh Chợ Lớn bọn tôi có giỏi giang cách gì, cũng phải lên một lớp chóp bu cuả bậc tiểu học, bấy giờ gọi là lớp tiếp liên, nói nôm na là lớp dự bị trung học… […]

Thuở đó mà nghe nói tới dân premiere année hay deuxième année là ngon quá mạng giang hồ, vì con cái quan quyến, cha chú mới học tới đó chớ còn dân ngu khu đen nhu bọn tôi, là cả cái gì xa lạ lắm. […]

Thầy dạy duy nhất cho lớp nầy từ khi mở ra cho đến khi giải tán là Thầy hiệu trưởng Trần Văn Quới, địa phương quen gọi là ông Đốc Quới… Thầy Quới dạy là phải biết. Tiếng Pháp học grammaire kỹ hơn trước. Sử địa cũng lạ hơn trước vì chỉ học lịch sử và địa lý của nước Pháp. Vẽ bản đồ các tỉnh thành của nước pháp giống hình lục giác, tô màu từng tỉnh khác nhau. Nghĩ cũng tức cười, xứ sở mình bao nhiêu tỉnh không biết hết, chỉ biết các tình miền Nam…[…]

Năm cuối cùng ở tiểu học, được học với thầy Đốc Quới ai cũng phải nhận thầy là nguời kinh nghiệm, nhiều bản lãnh, và nhất là cái lối giảng bài của thầy thì trời sầu đất thảm lẳm. Có nghĩa là thầy giảng và dịch thật rõ ràng để tránh cho học trò không lầm lẫn khi viết tiếng Tây".
(2)

Vào khoảng sau 1970, tôi có dạy luyện thi môn triết tại trường Trường Sơn, đường Lê Văn Duyệt. Hiệu trưởng là nhà văn Nguyễn Sĩ Tế.

Lớp học buổi tối từ 7 giờ đến 10 giờ. Người học thường là công chức, quân nhân hoặc học sinh muốn học thêm. Thành phần hỗn tạp. Trình độ cao thấp không biết được. Một bữa nọ, tôi nhận ra người ngồi ngay đầu bàn ở dãy cuối cùng lại đúng là thầy Sử địa năm nào của tôi đang ghi ghi chép chép.

Tại sao thầy không kiếm một chỗ ngồi ở một góc khuất nào kín đáo hơn để tôi không nhận ra thầy? Tại sao thầy lại vô ý chọn ngồi đầu bàn ngay lối đi lên xuống của tôi?

Tại sao thế? Thầy đặt tôi vào một hoàn cảnh khó xử. Tôi hầu như không tin vào mắt mình. Nhưng nhìn kỹ lại đúng là thầy mình chứ không thể nhầm được. Tôi hơi choáng trong nghịch cảnh thế này. Nhưng thầy vẫn có vẻ thản nhiên ngồi chăm chú nghe tôi giảng. Giả dụ thầy nhận ra tôi, thầy có tiếp tục đi học nữa không?

Sau này, tôi nghĩ thầy lỡ thời bất đắc chí phải đi dạy nên nghĩ nay phải có thêm bằng tú tài II để vào đại học? Kiến thức thầy có thừa, tiếng Pháp của thầy đi chấm thi tú tài II, ban C cũng dư. Vậy mà thầy ngồi kia. Thầy học tôi được cái gì? Ai dạy ai? Chắc chắn là thầy không nhận ra tôi. Nhưng chắc chắn là tôi nhận ra thầy.

Lần này thì tôi không thể nói, "Tôi là Carnot đây". Tôi phải nói thế nào?

Tôi chỉ thấy hoàn cảnh rất oan trái của một số thầy làm nghề dạy học.

Dáng đứng uẩn khuất của thầy dạy Sử địa của tôi không dễ mà thấy được. Cho đến bây giờ tôi vẫn tự hỏi Thầy là ai?

Nhưng ít ra cũng là cái gương hiếu học đáng quý của người Việt Nam mà thầy tôi là một trong vô số những người ấy.

Nếu được phép nói thì, "Thưa thầy, con vẫn kính trọng thầy".

Chuyện như thế cũng xảy ra với bạn bè. Không quan trọng lắm. Lần này, tôi dạy hai lớp luyện thi cho học trò trường Tây tại Trung tâm Cao Bá Nhạ, đường Cao Bá Nhạ để thi tú tài Việt Nam. Học trò đều là lớp con cái nhà gia thế, có tiền của. Trình độ đồng đều, có phần ưu thế hơn học trò trường Việt về các môn Anh văn, Pháp văn và kiến thức tổng quát. Phải chăng học trò trường Pháp có một truyền thống học đường? Con gái thường mặc áo chemise, quần dài hay mặc đầm, ít mặc áo dài; tưởng họ ngổ ngáo, xem ra lại tỏ ra lễ phép hơn học trò nhốn nháo trường tư Việt.

Điều này tôi phải nói thật như vậy. Sự kính nể và chăm chú nhìn rõ trên khuôn mặt học trò.
Tâm tình chúng cũng khác lắm.

Carte chúc Noel, sinh nhật mà ít học trò trường Việt nào làm. Đón ở cửa lối ra để chào thầy ra về. Đi qua mặt một học trò lúc vào lớp, có thể có lời chào nhẹ, kín đáo, "Chào thầy". Hỏi một thắc mắc chưa hiểu, hỏi một danh từ tiếng Pháp tương đương với chữ tiếng Việt lúc tan học mà ít khi nào học trò trường Việt chặn thầy để hỏi. Tôi đã nhận được nhiều thái độ trân trọng như thế. Học trò trường Việt thụ động hơn hay chăng? Có lần tôi nhận được thư một học trò viết, "Thưa thầy, con thấy tội nghiệp thầy quá, tại sao quần tây của thầy rách gấu mà thầy vẫn mặc". Nó hiểu lầm tôi nghèo chắc? Buổi học sau tôi nhìn em ấy, em như thản nhiên không phải là tác giả bức thư ấy. Nếu có ai thắc mắc, nó viết tiếng Tây hay tiếng Việt? Thưa, tiếng Việt.

Sau này, tôi rất hối tiếc không giữ lại những lá thư kiểu này. Nghề thầy có rất nhiều kỷ niệm mà phần lớn là kỷ niệm đẹp cả.

Nhưng trong số học trò ấy, có Đại úy Hưng, người bạn cùng học với tôi từ Hà Nội và di cư vào Nam, đi lính, nay có thời giờ học thêm tú tài II. Tôi không nhận ra anh trong đám đông ấy. Nhiều khi, học trò ngồi dưới, tưởng tôi nhìn, hoặc chú ý tới người này người kia. Trong nhiều trường hợp, nhất là lớp đông, tôi có nhìn, nhưng không nhìn thấy ai cả. Phần anh, nhận ra tôi, nhưng không dám xưng danh tánh. Học được ít lâu, anh mới đủ can đảm gặp tôi. Sau đó, tôi đã hết lòng chỉ dẫn riêng cho Hưng các đề thi, các chủ đề chính thường được hỏi trong kỳ thi tú tài II, ban C. Hưng đỗ. Cả hai chúng tôi đều chia xẻ niềm vui chung đó, trong đó có vợ con Hưng.

Còn nỗi mừng nào hơn. Nghề thầy vui ở chỗ ấy mà người khác không có được.

Cũng lại thêm chuyện lính tráng. Có lần đi coi thi ở miệt Rạch Giá, có một ông lính để chình ình một trái lựu đạn trên bàn dọa ai không biết. Mấy cô giáo sợ run lên, lấm lét. Học trò cũng vậy. Tôi cũng sợ lắm chứ. Nhưng cũng bạo dạn đến gần anh lính nói nhỏ, "Anh làm ơn cất đi dùm thứ kia không các em nó sợ quá". Tôi không nhớ là mình có đái ra quần không. Anh nhìn tôi thăm dò và có vẻ thách thức nói, "Lính mà thầy!" Thật ra, tôi có thể lén lén về văn phòng báo cho ông chánh chủ khảo Hội đồng giám thị. Vài phút sau, quân cảnh sẽ tới.

Quân cảnh vào thì có thể lớn chuyện có thể có án mạng không chừng. Ít nữa thì anh lính đáng thương cũng bị còng tay với những ngày trọng cấm.

Nói không được, tôi lặng lẽ bỏ ra ngoài hành lang nhìn trời, nhìn đất, đứng ì ra đó. Cho đến bây giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao tôi lại ứng xử thụ động như vậy.

Anh lính ngồi chán không dọa ai được, cất lựu đạn, nộp giấy trắng, rồi thong thả bỏ thi ra về.

Anh lính ấy không hiểu có kịp về khoe với người tình bữa tối đó không? Anh vừa dọa được một tên thầy giáo chết nhát, mặt hắn xanh như tàu lá, miệng run lẩy bẩy, xin anh cất lựu đạn đi.

Biết đâu một viên đạn vô tình nào đó cất anh đi nhẹ nhàng. Đời lính mà thầy!
Tôi nhận tôi là một thằng thầy giáo chết nhát, còn anh, giờ này anh ở đâu?
Thầy giáo đôi khi đặt tình người trên cả nguyên tắc. Chắc là như thế.

Cả đời đi coi thi, nếu động tí bắt học trò gian lận thì sợ không có đủ giấy để ghi. Chỉ có một lần cấm thi (năm đó thôi) một em nữ sinh ở Phan Thiết một cách bất đắc dĩ, ngoài ý muốn. Vậy mà lòng vẫn ân hận. Tát một em nữ sinh ở một trường tư Khiết Tâm trong lúc nóng giận. Làm sao quên? Mắng một em nữ sinh trường Văn Hóa, đường Gia Long, "Trông cô cũng xinh xắn sao mà ngu thế!". Chuyện nhỏ như thế mà cũng không quên thì là nghĩa lý gì? Đó là hơn 50 năm trước. Ứng xử đó ngày nay ở xứ này chắc phải đi tù hay it nhất cũng phải trả lời trước ban Giám hiệu hay Hội đồng Học chính.

Rất may, trong nhiều năm dạy trường công, tôi chưa có dịp mắng một em nữ sinh nào cả.

Làm thầy mà không có cái tình người thì không nên chọn nghề thầy.

Nghề thầy còn có một thử thách lớn lao – thử thách suốt đời – mà tôi tạm gọi là "Hành lang của sự thử thách" (Corridor de la tentation: lấy lại một ý của một ông vua muốn kén chọn một người quản lý tốt nên cho họ đi qua một hành lang hẹp, chứa đầy kim cương vàng bạc. Ai cũng vội nhét cho đây túi tham. Chỉ có một người không. Và ông này đã được chọn làm quản lý).

Thầy giáo nào mà đã không trải qua "hành lang thử thách" này?

Từ trường học đến trường đời là một bước nhảy. Và sự chuẩn bị cho bước nhảy là một điều không thể thiếu được. Ai chuẩn bị cho bước nhảy quan trọng và thiết thân ấy? Thưa, trường học với thầy cô giáo, uốn nắn răn đe, nhẹ tay cũng có, khắt khe cũng chẳng thiếu trong suốt mười mấy năm, hết thầy cô này đến thầy cô khác.

Mỗi ngôi trường với thầy cô giáo – từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến đại học – là một môi trường lành mạnh, một mối giao cảm đầu đời, giúp người trẻ vào đời.

Và ở xã hội miền Nam, ông Diệm đã quyết tâm coi việc giáo dục là hàng đầu. Tiếp nối nền Đệ nhị Cộng hòa cũng thế.

Chỉ một lần thôi, lần này thôi, những ai đã từng có hạnh phúc được lớn lên và ăn học ở miền Nam. Hãy tỏ ra biết điều, cúi đầu cám ơn miền Nam đã cho chúng ta một tuổi trẻ, một sức sống, một tương lai đầy hứa hẹn.

Ngày hôm nay, nhiều người đã nên ông nên bà, hãy bày tỏ trong thầm lặng cũng được một lời cám ơn mà không lúc nào là thừa.


Và sau đó, hàng loạt giáo sư trẻ ra trường lan tỏa ra khắp mọi miền đất nước như men trong bột. Đất nước đã đầu tư đến một phần ba cuộc đời mỗi người tuổi trẻ trong việc đào luyện với một ý thức kỷ luật cao độ trong các trường công lập trước khi người trẻ tuổi vào đời.

Xin trích đăng một vài chứng từ của giáo sư Dương Thiệu Tống, đã một thời như thế, thầy giáo luôn luôn muốn học trò mình giỏi, nhưng lại khắt khe vô cùng.

Nó cho thấy thầy giáo cho điểm, lời phê rất là ngặt và khó khăn.

Môn quốc văn mà điểm nhất lớp cũng chỉ có 7 điểm (7 điểm trên 10). Thứ hạng là I trên 38! Ngược lại điểm rất cao, nhưng lời phê thường chỉ có một chữ, "Được", ít khi có chữ "Khá", nhiều khi là chữ "Thường".(3)


Lời phê của Thầy/Cô trong Thành tích biểu của một học trò trường Trương Vĩnh Ký. (Nguồn: DCVOnline).

Và giáo sư DTT đặt ra vài câu hỏi gợi ý:

"Phải chăng chúng tôi quá khắt khe với học sinh? Hay là học sinh ngày nay giỏi hơn xưa quá nhiều? Tôi xin phép dành các câu hỏi này cho các đồng nghiệp và các trường học của chúng ta suy ngẫm và tìm ra giải đáp".(4)

Trong đó giữa thầy – trò có một tương giao tin tưởng hỗ tương mà ngày nay, tôi cảm nghiệm cho thấy không thể tìm thấy trong môi trường XHCN được.

Tôi khẳng định không có tin tưởng lẫn nhau, không thể có giáo dục.

Sau 1975, những điều tôi nói vừa rồi là có cơ sở. Một nền giáo dục chói sáng của miền Nam đã tắt.

Tôi bắt đầu sợ học trò, nhất là học trò lớp nhỏ vì chúng vô tình. Tôi bắt đầu đóng kịch. Tôi nhìn xuống đám học trò như ẩn khuất bóng dáng một tên công an trong đầu chúng!

[…]

Nguyễn Văn Lục

Trích đăng từ bài viết cùng tên trên DCVOnline.net

Chú thích:

(1) Chuyện ông Carnot nhan đề Học trò biết ơn thầy, trong sách Quốc Văn Giáo Khoa Thư (Sách tập đọc và tập viết) Lớp Dự bị do Trần Trọng Kim, Nguyễn Văn Ngọc, Đặng Đình Phúc, Đỗ Thận biên soạn. Nha Học chính Đông Pháp xuất bản (1935).

(2) Nguyễn Tấn Bi, "Lớp tiếp liên (cours des certifiés) năm 1949"

(3) Dương Thiệu Tống, "Suy Nghĩ về giáo dục truyền thống và hiện đại", trang 289.

(4) Dương Thiệu Tống, Ibid., trang 281. các trường công lập trước khi người trẻ tuổi vào đời.
Dịch trang: EnglishEnglish DeutschDeutsch FrançaisFrançais EspañolEspañol ItalianoItaliano PortuguêsPortuguês
NorskNorsk NederlandsNederlands DanskDansk SuomiSuomi PolskiPolski ČeštinaČeština РусскийРусский
日本語日本語 한국어한국어 中文(简体)中文(简体) 中文(繁體)中文(繁體) MagyarMagyar TürkçeTürkçe
العربيةالعربية ไทยไทย LatinaLatina हिन्दीहिन्दी Bahasa IndonesiaBahasa Indonesia Bahasa MelayuBahasa Melayu
VIETBF Diễn Đàn Hay Nhất Của Người Việt Nam

HOT NEWS 24h

HOT 3 Days

NEWS 3 Days

HOT 7 Days

NEWS 7 Days

HOME

Breaking News

VietOversea

World News

Business News

Car News

Computer News

Game News

USA News

Mobile News

Music News

Movies News

History

Thơ Ca

Sport News

Stranger Stories

Comedy Stories

Cooking Chat

Nice Pictures

Fashion

School

Travelling

Funny Videos

Canada Tin Hay

USA Tin Hay

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

Home Classic

Home Classic Master Page

VietBF iPad Music Portal

Tin nóng nhất 50h qua

Phim Bộ Online

Phim Bộ
Dịch trang: English | Deutsch |
Français | Español | Italiano |
Português | Norsk | Nederlands |
Dansk | Suomi | Polski |
Čeština | Русский | 日本語 |
한국어 | 中文(简体) | 中文(繁體) |
Magyar | Türkçe | العربية |



trungthuc
R8 Võ Lâm Chí Tôn
Release: 10-19-2020
Reputation: 530642


Profile:
Join Date: Jul 2020
Location: California
Posts: 12,093
Last Update: 10-20-2020 : 23:32 Rating: None
Attached Thumbnails
Click image for larger version

Name:	Giao-duc-mien-nam- trithucvn.org.png
Views:	0
Size:	786.0 KB
ID:	1672895  
trungthuc_is_offline
Thanks: 424
Thanked 6,140 Times in 3,763 Posts
Mentioned: 18 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Quoted: 393 Post(s)
Rep Power: 44
trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11
trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11trungthuc Reputation Uy Tín Level 11
The Following User Says Thank You to trungthuc For This Useful Post:
trungthu (10-20-2020)
Dịch trang: EnglishEnglish DeutschDeutsch FrançaisFrançais EspañolEspañol ItalianoItaliano PortuguêsPortuguês
NorskNorsk NederlandsNederlands DanskDansk SuomiSuomi PolskiPolski ČeštinaČeština РусскийРусский
日本語日本語 한국어한국어 中文(简体)中文(简体) 中文(繁體)中文(繁體) MagyarMagyar TürkçeTürkçe
العربيةالعربية ไทยไทย LatinaLatina हिन्दीहिन्दी Bahasa IndonesiaBahasa Indonesia Bahasa MelayuBahasa Melayu
Reply

User Tag List


Ông trùm “đế chế Prince Group” bị trục xuất về Trung Quốc: vụ bắt người làm rung chuyển mạng lưới lừa đảo xuyên biên giới Caribbean dậy sóng: Mỹ bắt thêm tàu dầu, Trump hủy “làn sóng 2” và gọi các ông lớn dầu khí vào Nhà Trắng Minneapolis sau phát súng của ICE: Thành phố dựng rào, đặt hoa… rồi hẹn nhau im lặng lúc 10 giờ sáng
Iran chìm trong “bóng tối internet”: Làn sóng phẫn nộ dâng lên, Khamenei cứng giọng Một phát súng, cả thành phố nghẹt thở: Người dân Minnesota xuống đường đòi công lý cho Renee Good Việt Kiều về Việt Nam sống, sao lại trở lại Mỹ: câu chuyện “hồi hương” kinh hoàng như ác mộng
Lộ danh tính nhân viên ICE nổ súng ở Minneapolis: vì sao chính quyền liên bang bị tố “che tên, chốt tội” quá sớm? Vụ ICE bắn chết phụ nữ ở Minneapolis: DHS vội gọi “khủng bố nội địa”, video lại cho thấy nhiều góc khuất Ăn “đồ có chất bảo quản” mỗi ngày: Nghiên cứu Pháp cảnh báo tăng nguy cơ ung thư và tiểu đường type 2
Thế giới chấn động trước ‘cú ra tay’ của Trump, bắt sống trùm Cộng Sản Nam Mỹ Mỹ tổng tấn công Gia Lạp Gia Tư, bắt sống Maduro, chế độ độc tài Cộng Sản Uy Nội Thụy Lạp sụp đổ Maduro nhà độc tài Cộng Sản đã bị bắt, bao giờ tới lượt họ Tô?
Rubio nói đã xác nhận Maduro bị bắt để đưa sang Mỹ xét xử: Caracas im ắng sau đêm “hành động quân sự” Từ đồng minh thành đối thủ: Saudi tấn công lô hàng UAE ở Yemen, ‘cuộc chiến ủy nhiệm’ đổi màu Sống trong bóng tối 16 giờ mỗi ngày: Ukraine mùa đông lạnh và cuộc chiến ‘bóp nghẹt điện, nước, hơi ấm’
Đêm Caracas rực lửa: Trump tuyên bố Mỹ tấn công Venezuela, Maduro và vợ bị bắt đưa khỏi đất nước Trump “khóa nòng” cảnh cáo Iran: Lời đe dọa lúc 3 giờ sáng và cái bóng của một cuộc can thiệp Vĩnh Biệt Man Phan – Người Marine Gốc Việt Và “Phù Thủy Excel” Ở DCMA
Việt kiều về nước mua vé business, không ngờ bị Việt Cộng đẩy xuống ngồi hạng bét, nguyên nhân thật hãi hùng Đàn ông Việt ở Mỹ vs đàn ông ở Việt Nam: rửa chén hay rửa… cái tôi? Bách chiến kiêu hùng, ông gốc Việt đi chiến xa giữa lòng nước Mỹ
Ra phi trường rồi mới biết không xuất cảnh được, lý do thật bất ngờ ở 'thiên đường' Việt Cộng “Tôi sẽ tiếp tục vận động đòi tự do”: Derek Trần gửi thông điệp Giáng sinh cho TNLT Việt Nam Little Saigon dậy sóng
Những nguyên nhân khiến Chiến dịch của quân đội thất bại lật đổ Thế Lực Hưng Yên Châu Âu tỉnh giấc muộn: “Nếu chiến tranh tới trong 3–5 năm, ta đã sẵn sàng chưa?” Từ sân khấu thành chiến tuyến, một cái tên, một cơn sóng: “Trump Kennedy Center” và buổi diễn Giáng Sinh bị hủy phút chót
Trump kiện BBC đòi 10 tỷ đô: đòn dằn mặt báo chí hay cuộc chiến danh dự thật sự? Ba người hùng đã mãi mãi ngã xuống khi ra tay ngăn chặn 2 tên khủng bố ở bải biển Bondi, Úc Mỹ tràn ngập người thất nghiệp, năm tệ nhất từ sau đại dịch
Tiền ảo nhà Trump mất sạch giá trị, Melania coin mất 99%, bong bóng cổ phiếu sụp đổ và bài toán “nước Mỹ giàu lắm” Ford thắng lớn với xe xăng, “để đó” xe điện – và vì sao giấc mơ xe tí hon giá rẻ vẫn xa tầm tay người Mỹ Little Saigon Landmark Seattle: “Ngôi nhà neo đậu” mới cho cộng đồng người Việt
Boba & Beans – Quán ăn Việt thắp hương quê giữa trung tâm Meriden Bellaire Market District 100 triệu USD: ‘Chợ 3 Miền’ đưa Little Saigon Houston bước sang trang mới Hà Nội xếp hàng thẳng tắp: khi camera AI dạy lại văn hoá đèn đỏ
Tổng thống ‘Hòa Bình’ và những biên giới đỏ lửa: Thái–Miên, Pakistan–Afghanistan và vở kịch giải thưởng cho Trump Chernobyl lại báo động đỏ: Lá chắn thép 2,1 tỷ euro bị drone đánh thủng, IAEA cảnh báo mất chức năng an toàn Paris lại đăng quang, Bangkok đông nghẹt, Viêng Chăn vẫn lặng lẽ: Bản đồ du lịch 2025 giữa kỷ lục mới và những góc bình yên
Trump Thắng Lớn Trong Cuộc Chiến ‘Bãi Nhiệm Không Cần Lý Do Vì Sao Tôi Chống Trump: Từ Nước Mắt Trong ICU Đến Chiếc Ô Đỏ MAGA Và Trò Hề ‘Giải Hòa Bình’ Từ Okinawa đến màn hình điện thoại: Trung Quốc leo thang quân sự, siết kiểm soát số và cuộc chiến bóng ma quanh Đài Loan
Cú quay đầu của lá phiếu Latino: từ ‘kỳ tích’ Trump 2024 đến khối cử tri dao động nhất nước Mỹ Cộng đồng Somali ở Minnesota đứng dậy giữa bão trục xuất Trung Quốc ăn cắp máy quang khắc bất thành – vì sao ‘đốt cháy giai đoạn’ trong ngành chip là chuyện bất khả?
Cú “cắn ghế” thần tốc ở Hà Nội: Mailisa, Doctor Magic và ván cờ phe phái Ngân sách tăng thuế của Labour và nước Anh nơi 1/3 trẻ em sống trong nghèo đói Đĩa mì Ý ở Mỹ trước bão thuế 107%: từ “xa xỉ phẩm 4 đô” đến nỗi lo mất luôn món ăn bình dân
Mùa mua sắm Mỹ thời bão giá: Macy’s, Old Navy, Walmart xoay xở, Sears hấp hối – trong khi Đài Loan bứt tốc nhờ cơn sốt AI Tịch thu 100 sổ đỏ, 300 cây vàng SJC, 400k USD, 3 tỷ đồng của Mailisa và còn nhiều nữa, siêu xe hàng tá, tiền hàng ...tấn Giáo hoàng Leo XIV kêu gọi chấm dứt lợi dụng tôn giáo cho chiến tranh trong chuyến công du Thổ Nhĩ Kỳ – Li Băng
Louvre tăng giá vé 45% với khách ngoài châu Âu: bức tranh đắt đỏ mới của “ngôi đền nghệ thuật” Paris Bão Mặt Trời đe dọa buồng lái: hơn 6.000 máy bay Airbus A320 phải sửa gấp vì nguy cơ mất kiểm soát 10 ngày ở ghế Chủ tịch Hà Nội: Nguyễn Đức Trung và bài toán nhân sự trước Đại hội 14
Nếu VinFast thua sạch ở Mỹ: Hoá đơn có thể lên tới 1,5 tỷ USD Từ Việt Minh đến Chuyên Chính Đỏ: Chiến lược che giấu và thanh trừng có chủ đích Từ Nội Chiến Mỹ đến Việt Nam: Hai cách đối xử với người lính bại trận
“Hãy công bố kết quả MRI đi!” – Tim Walz dội gáo nước lạnh vào cơn thịnh nộ Lễ Tạ Ơn của Donald Trump Từ Vệ Binh Quốc Gia đến Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa – hành trình một đạo quân quốc gia “Người Cày Có Ruộng” – ngày vui nhất đời Tổng thống Thiệu và ký ức tem thư của một thằng bé Sài Gòn
Tiền tuyến rực lửa, bàn đàm phán nóng lên: Ukraine vạch lằn ranh đỏ trước kế hoạch hòa bình của Trump Starbucks – Target và ly socola bạc hà cứu vãn mùa Giáng sinh ảm đạm Phố thời trang tắt đèn trước Tết: Tiểu thương Hà Nội kẹt giữa gánh thuê nhà và thuế khóa
Tướng Nga thiệt mạng vì bom gài dưới gầm xe ở Moscow Tự tử vì bị Trump trục xuất Mỹ bán gói vũ khí 11,1 tỷ USD cho Đài Loan: HIMARS, drone cảm tử và lời cảnh cáo từ Bắc Kinh
Hàn Quốc xin “vé” vào CLB tàu ngầm hạt nhân: Trump gật đầu, nhưng cái giá là gì? Số người gốc Việt sống chui ở nước ngoài tăng lên mức kỷ lục 517.000 người Vì sao “vượt biển” của họ Hồ là cứu nước, còn vượt biển của dân Việt sau 1975 là “Cali, đu càng”?
Con trai người lính VNCH hôm nay là Captain Hải quân Mỹ và Giáo sư tại Walter Reed Chính quyền Trump muốn trục xuất khoảng 100.000 người gốc Việt khỏi Mỹ Dân Việt Nam làm mờ biển số xe khiến AI của Công An không biết đường nào mà phạt
Công dân Mỹ cũng có thể bị ICE bắt nhầm: ‘Xứ tự do’ và nỗi sợ gõ cửa lúc nửa đêm Khi CIA mù tịt, còn một tướng VNCH đã nhìn ra trước Kinh tế Trung Quốc kẹt giữa lạm phát và giảm phát
Hàng Tàu phá vây thuế quan, Trump khoe kinh tế A+++ và chiếc ví rỗng của người Mỹ Nguyễn Cao Kỳ, cái chết bất ngờ và bài học đắt giá về ‘hòa hợp hòa giải’ Trung Quốc siết cổ doanh nghiệp Việt: Cuộc xâm lược thương mại ngay trên sân nhà
Mỹ đuổi thẳng tay nếu chửi Mỹ trên Facebook Hòa bình mong manh cho Ukraine: Kế hoạch 20 điểm, sức ép từ Trump và bài toán bầu cử giữa làn đạn Fed cắt lãi suất lần thứ ba liên tiếp: Powell “phanh gấp”, túi tiền người Mỹ thay đổi ra sao?
IKEA khai trương cửa hàng đầu tiên ở New Zealand: Người Kiwi xếp hàng từ tờ mờ sáng Nước Mỹ không dung dưỡng kẻ vô ơn: Tị nạn, di dân và cơn giận của Donald Trump Dư âm Giáng Sinh Sài Gòn xưa: Từ mùa sao sáng đến thánh ca buồn
Lê Duẩn – Mao Trạch Đông và cái giá “lá chắn phương Nam” của Việt Nam Trung Quốc hủy 540.000 vé sang Nhật: Đòn răn đe hay cú “tự bắn vào chân”? Trump xóa bỏ tiêu chuẩn nhiên liệu thời Biden
Mỹ đã hiểu sai tham vọng của Đảng Cộng sản Trung Quốc và đánh giá thấp sự quyết liệt tàn nhẫn của họ Tị nạn, thẻ xanh, visa du học cùng bị “khóa cửa” Khi bia Mexico gặp búa trừng phạt di trú của Trump: Cú ngã đau của đế chế Modelo – Corona
Biển số 37.77: Thông điệp ngầm của Thủ tướng Nhật Takaichi Sanae gửi Bắc Kinh Quốc tịch Mỹ: Tường thành gần như tuyệt đối cho người nhập tịch Con gái Hà Nội, giọt nước dưới mặt lá
Những tay giang hồ miền Nam: huyền thoại, bóng tối và cái giá phải trả Huỳnh Điều – “anh lớp Ba” mà Cộng sản sợ cái miệng hơn sợ khẩu M.79 Tiếng súng 9 giờ sáng ở Florida và hành trình cuối của nữ deputy Terri Sweeting-Mashkow
“Giang sơn” nào được sắp xếp, và sắp xếp cho ai? Sau 40 tuổi, khuôn mặt là “bản lý lịch” của tâm hồn Siêu biệt phủ trăm tỷ của Chủ tịch phường Hải Phòng: “Đại Lộc Thiên tử” giữa làng nghèo

 
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

iPad Videos Portal Autoscroll

VietBF Music Portal Autoscroll

iPad News Portal Autoscroll

VietBF Homepage Autoscroll

VietBF Video Autoscroll Portal

USA News Autoscroll Portall

VietBF WORLD Autoscroll Portal

Home Classic

Super Widescreen

iPad World Portal Autoscroll

iPad USA Portal Autoscroll

Phim Bộ Online

Tin nóng nhất 24h qua

Tin nóng nhất 3 ngày qua

Tin nóng nhất 7 ngày qua

Tin nóng nhất 30 ngày qua

Albums

Total Videos Online
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Tranh luận sôi nổi nhất 7 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 14 ngày qua

Tranh luận sôi nổi nhất 30 ngày qua

10.000 Tin mới nhất

Tin tức Hoa Kỳ

Tin tức Công nghệ
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

Super News

School Cooking Traveling Portal

Enter Portal

Series Shows and Movies Online

Home Classic Master Page

Donation Ủng hộ $3 cho VietBF
Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px
Diễn Đàn Người Việt Hải Ngoại. Tự do ngôn luận, an toàn và uy tín. Vì một tương lai tươi đẹp cho các thế hệ Việt Nam hãy ghé thăm chúng tôi, hãy tâm sự với chúng tôi mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi giây phút có thể. VietBF.Com Xin cám ơn các bạn, chúc tất cả các bạn vui vẻ và gặp nhiều may mắn.
Welcome to Vietnamese American Community, Vietnamese European, Canadian, Australian Forum, Vietnamese Overseas Forum. Freedom of speech, safety and prestige. For a beautiful future for Vietnamese generations, please visit us, talk to us every day, every hour and every moment possible. VietBF.Com Thank you all and good luck.

Lên đầu Xuống dưới Lên 3000px Xuống 3000px

All times are GMT. The time now is 23:10.
VietBF - Vietnamese Best Forum Copyright ©2005 - 2026
User Alert System provided by Advanced User Tagging (Pro) - vBulletin Mods & Addons Copyright © 2026 DragonByte Technologies Ltd.
Log Out Unregistered

Page generated in 0.12218 seconds with 13 queries