Nếu phải mô tả “Stranger Things” mùa 5 (mùa cuối) bằng một hình ảnh, đó sẽ là: một con nhện quỷ khổng lồ, một chiếc cặp táp bí ẩn, và quá nhiều đôi mắt đỏ hoe nói lời tạm biệt.
Netflix chốt sổ “Stranger Things” bằng tập cuối dài hơn 2 tiếng, ra mắt đúng đêm giao thừa. Cảm giác không phải đang xem một tập phim truyền hình nữa, mà là một bộ phim cỡ lớn, nơi Hawkins gom lại tất cả những mảnh vỡ của tuổi trẻ, nỗi sợ, tình bạn và cả những điều chưa kịp nói… rồi đốt cháy chúng trong một trận quyết chiến cuối cùng.
Trước đó, mùa 5 được “xé nhỏ” thành nhiều phần phát hành (rơi đúng các dịp lễ lớn), như thể cố tình kéo người xem đi qua đủ mọi cung bậc: hồi hộp – chờ đợi – rồi vỡ òa, để cuối cùng ai cũng phải đứng lặng trước lời chào tạm biệt.
“THE RIGHTSIDE UP”: TRẬN TỔNG CÔNG GOM HẾT DÀN NHÂN VẬT
Tập cuối mang tên “The Rightside Up” – cái tên nghe đã thấy như một lời thách thức: đưa mọi thứ trở về đúng phía của ánh sáng.
Ở hậu trường, nhà đồng sáng tạo Ross Duffer thừa nhận đây là “lần cuối” nên họ muốn làm “to nhất có thể”, đến mức cảm giác “thêm một nhân vật nữa là… vỡ trận”. Và đúng là vỡ thật: dàn cast sống sót gần như được gọi tên hết. Có người xuất hiện chỉ để kịp nhìn nhau một cái, kịp đứng chung khung hình một lần, như đóng dấu rằng: “Tụi mình đã đi đến tận cùng câu chuyện.”
Cái hay là “Stranger Things” không cố giết thêm ai cho bi kịch hơn. Thay vào đó, bộ phim làm điều khó hơn: giữ mạng sống cho nhân vật, nhưng bắt họ trả giá bằng ký ức, bằng niềm tin, bằng việc phải lựa chọn. Có những câu chia tay không cần đám tang vẫn đau như cắt.
VECNA, HENRY CREEL, ONE… VÀ CHIẾC CẶP TÁP MỞ RA ĐỊA NGỤC
Nếu bạn từng thắc mắc: rốt cuộc Vecna “đến từ đâu”, vì sao Henry Creel lại trượt dài đến mức trở thành One rồi thành Vecna… thì tập cuối đưa một chìa khóa quan trọng: chiếc cặp táp bí ẩn.
Cái cặp này không chỉ là đạo cụ cho có. Nó trở thành mấu chốt của nguồn gốc Vecna, được nối thẳng với vở diễn sân khấu “Stranger Things: The First Shadow” (vở diễn từng gây tiếng vang lớn trên sân khấu). Trong cách lý giải được nhắc lại ở phần kết, chiếc cặp chứa một mẫu “hạt”/“bụi” thuộc Dimension X – thứ xâm nhập cơ thể Henry và đẩy hắn bước vào con đường mở cửa địa ngục, chạm đến Upside Down, rồi kéo theo cả chuỗi thảm họa sau này.
Nghe có thể “xoắn não”. Nhưng “Stranger Things” vốn luôn vậy: nó không bắt bạn hiểu hết, nó chỉ cần bạn cảm được rằng cái ác đôi khi bắt đầu từ một lần tò mò… và kết thúc bằng cả một thế giới bị xé rách.
CON NHỆN KAIJU VÀ BÀI HỌC CŨ NHẤT: ĐI CÙNG NHAU MỚI SỐNG
Khoảnh khắc gây choáng nhất là khi Mind Flayer cuối cùng cũng hiện hình đúng nghĩa “quái vật thần thoại”: một con nhện khổng lồ kiểu Kaiju, vừa quen vừa lạ, như nỗi sợ tuổi thơ bị phóng đại đến mức nuốt chửng cả bầu trời.
Trận chiến cuối không còn là “một mình Eleven gánh team”. Phim cố tình nhấn mạnh một điều tưởng sến nhưng lại đúng nhất: teamwork. Những đứa trẻ mê Dungeons & Dragons ngày nào, cuối cùng thắng không phải vì siêu năng lực, mà vì phối hợp, vì tin nhau, vì dám lao vào lửa kéo nhau ra.
Nancy có một pha “gánh hỏa lực” gợi nhớ tinh thần kiểu “Aliens” – lạnh, gọn, lì. Will thì không còn chỉ là cậu bé bị Upside Down ám nữa; cậu bước sang một trạng thái mới, như thể sau từng ấy mất mát, cơ thể và tâm trí đã học được một thứ “pháp thuật” của riêng mình.
ELEVEN VÀ LỰA CHỌN ĐAU NHẤT: SỐNG TIẾP HAY BIẾN MẤT?
Bài toán đạo đức lớn nhất vẫn đặt lên vai Eleven: giả sử Upside Down bị phá hủy, liệu sự tồn tại của cô có còn vô tình để lại một “khe cửa” cho hiểm họa mới?
Phim gợi liên tưởng thú vị: thế tiến thoái lưỡng nan của Eleven có nét giống kiểu “Terminator” – khi một cá nhân mang trong mình chìa khóa của tương lai, đồng thời cũng là mồi lửa cho tai họa. Đặc biệt, mùa này còn có Linda Hamilton xuất hiện trong vai Dr. Kay – đại diện cho một tổ chức quân sự/độc đoán sẵn sàng làm mọi thứ để tóm lấy Eleven, biến cô thành “công cụ” tái tạo cơn điên của Upside Down.
Rồi “Stranger Things” chọn một nước cờ vừa tàn nhẫn vừa… rất điện ảnh: Eleven để cho mọi người (kể cả những người thương cô nhất) tin rằng cô đã chết. Một kiểu “biến mất để thế giới được yên”, mang hơi hướng câu chuyện của những cô gái quyền năng trong các franchise hiện đại – nơi sự hy sinh không còn là ngã xuống, mà là rút lui khỏi đời sống của những người mình yêu.
40 PHÚT CÒN LẠI: LỜI TẠM BIỆT KHÔNG CẦN THÊM MÁU
Nhiều người xem đến đoạn “đánh xong rồi” mà giật mình: sao còn quá nhiều thời lượng? Nhưng đó lại là phần… cần nhất.
Phim dành một đoạn dài để buộc các nhân vật “sống tiếp” sau chiến tranh. Có những vết thương không băng được bằng chiến thắng. Có những năm tháng không thể quay lại, chỉ có thể đi tiếp.
Hopper cuối cùng cũng có “date night” đúng nghĩa với Joyce – và anh không vòng vo nữa: quỳ xuống cầu hôn. Ở một nơi như Hawkins, được bình yên để cầu hôn đã là một thứ xa xỉ.
Có cả một màn tốt nghiệp trung học – như một dấu mốc khép lại tuổi trẻ của nhóm bạn “mọt D&D”. Và Dustin có khoảnh khắc tri ân Eddie theo cách vừa bốc lửa vừa nghẹn ngào: không phải để đào lại nỗi đau, mà để khẳng định Eddie đã từng tồn tại, từng là một phần của “party”, và sẽ không bị quên.
Nhạc nền cũng chơi lớn: “When Doves Cry” và “Purple Rain” của Prince rơi đúng chỗ, vừa mang chất hoài niệm, vừa như một tiếng khóc đẹp – khóc cho tuổi trẻ, cho những năm 80 giả tưởng, cho một thời kỳ truyền hình mà người ta còn tin rằng tình bạn có thể cứu thế giới.
KHI MÀN HÌNH TỐI ĐI: THỨ Ở LẠI LÀ TÌNH BẠN
“Stranger Things” kết thúc không phải bằng việc chứng minh ai mạnh nhất, mà bằng việc nhắc lại điều đơn giản nhất: người ta sống được qua địa ngục nhờ có nhau.
Sau một hành trình dài, cái kết “ai cũng cần” đôi khi không phải cái kết bi thảm, mà là cái kết cho phép người xem thở ra: Ừ, họ xứng đáng có một bình minh.