
Trước sự lạm quyền của bộ công an, muốn kiểm soát người dân trên mọi phương diện. Và tính dân chủ ngày một xa xỉ, người dân lại phải nhắc đến lời của ông Đỗ Ngọc Cẩn, nguyên Phó tổng cục Chính trị từng tuyên bố: “Công an là để bảo vệ Đảng, Nhà nước và Chính quyền”
Trong bất kỳ xă hội dân chủ nào, công an sinh ra là để bảo vệ nhân dân, luật pháp và công lư. Chỉ khi nhân dân được bảo vệ, th́ Nhà nước mới có tính chính danh. Nhưng ở đây, lời của ông Đỗ Ngọc Cẩn lại đảo ngược trật tự ấy, coi Đảng và chính quyền là đối tượng được bảo vệ, c̣n nhân dân th́ không thấy nhắc tới.
Đó không chỉ là một câu nói vô t́nh. Nó là một lời tuyên ngôn trung thành với quyền lực, chứ không phải với công lư. Một khi công an xem “Đảng” là nhân vật chính cần bảo vệ, th́ kể cả dân, nếu khác ư, đều mặc nhiên bị xem là “đối tượng cần xử lư”.
Chính v́ thế mà ở Việt Nam, nhà báo bị bắt v́ đưa tin, người phản biện bị giam v́ viết bài, người dân bị khởi tố v́ nói lên sự thật. Nỗi nguy hiểm không nằm ở khẩu hiệu, mà ở tư duy đằng sau khẩu hiệu.
Khi “bảo vệ Đảng” được đặt trên “bảo vệ dân”, th́ xă hội đó đă đánh mất nguyên tắc căn bản nhất của nhà nước pháp quyền: Nhân dân là chủ, chính quyền là công bộc.
Đó chính là nỗi bất hạnh của nhân dân Việt Nam, sống dưới chế độ độc tài toàn trị. Người dân phải đóng thuế vào nuôi một bộ máy đông như quân nguyên, để rồi chúng bảo vệ quyền lực của nhau, không chỉ gạt dân ra bên ngoài mà c̣n xem dân như đối tượng nguy hiểm cần đề pḥng, chứ không phải người cần phải được bảo vệ.
Hiểu Lam