KHÔNG MỘT CHẾ ĐỘ NÀO TRƯỜNG TỒN KHI DÂN CHÁN NGÁN VÀ SỰ THẬT PHƠI BÀY
Hăy nh́n lại loạt đại án gây chấn động dư luận Việt Nam trong thời gian gần đây. Từ vụ Việt Á, nơi các bộ test kit – vốn sinh ra để cứu người – bị biến thành công cụ trục lợi giữa đại dịch, đẩy hàng triệu người vào cảnh nghèo khó, tang thương và mất mát. Vụ Cục Đăng Kiểm, nơi sinh mạng người tham gia giao thông bị đánh cược vào những cái tem kiểm định "mua được bằng tiền", làm tăng nguy cơ tai nạn chết người trên từng cây số.Vụ Bộ Ngoại giao, nơi những chuyến bay giải cứu – lẽ ra là nghĩa cử quốc gia với đồng bào hoạn nạn, bị biến thành “chuyến bay kim cương” cho cán bộ chia chác hàng chục triệu đô la. Và mới đây nhất, Bộ Lao động, nơi những người Việt nghèo khó xuất khẩu lao động ra nước ngoài để nuôi gia đ́nh, đă bị móc túi, bị bóc lột thêm lần nữa và lần này lại bởi chính những người đáng lẽ phải bảo vệ họ.
Tất cả những vụ việc đó đều có một mẫu số chung đáng báo động v́ 100% bị can là đảng viên Đảng Cộng sản, giữ các chức vụ lănh đạo trong bộ máy nhà nước. Điểm nổi cộm hơn của vấn đề là đây không c̣n là “con sâu làm rầu nồi canh”. mà là cái nồi canh đă bị chế độ độc quyền nấu thành thuốc độc. Lănh đạo csVN Không thể đổ lỗi cho vài “phần tử tha hóa, biến chất” trong khi cơ chế chính trị tạo điều kiện cho quyền lực tuyệt đối, không kiểm soát nên tạo nên một môi trường lư tưởng cho tham nhũng tự do sinh sôi và phát triển.
Khi không có đối trọng chính trị, không có báo chí tự do, không có xă hội dân sự độc lập, th́ sự lộng quyền là điều tất yếu. Người dân không c̣n là “chủ nhân đất nước” mà trở thành đối tượng bị bóc lột chính thức và hợp pháp hóa qua từng chính sách, từng sắc lệnh. Những ǵ chúng ta đang chứng kiến không phải là "đấu tranh chống tham nhũng" mà là tự vạch trần bản chất ăn bám, ăn bẩn và ăn tàn bạo của một hệ thống cai trị dựa trên đặc quyền đảng trị.
Một bộ máy lănh đạo mà “cứ mở hồ sơ điều tra là ra đảng viên”, th́ không phải v́ họ "vi phạm tư cách người đảng viên", mà v́ chính cái “đảng tính” ấy là công cụ tạo nên đặc quyền, đặc lợi cho toàn đảng cộng sản Việt Nam. Nhân dân không thể hy vọng một tổ chức luôn luôn “ngồi chồm hổm” trên pháp luật lại tự sửa được ḿnh. Cũng không thể mong đợi một đảng độc quyền lănh đạo lại chống được tham nhũng do chính họ tạo ra.
Chỉ có một giải pháp duy nhất là nếu thật tâm muốn cứu đất nước, đảng cộng sản Việt Nam phải trả lại quyền lực cho người dân. Phải có báo chí tự do, có xă hội dân sự độc lập, có các đảng phái chính trị đối trọng và quan trọng hơn là phải có một hiến pháp thực sự đặt quyền con người lên trên quyền lực của bất kỳ đảng phái nào.
Không có một chế độ nào trường tồn khi ḷng dân đă cạn và sự thật đă phơi bày. Một nhà nước mà càng “chống tham nhũng” lại càng ḷi ra nhiều đảng viên phạm tội, th́ chính là lời tuyên án sống động cho bản chất của hệ thống ấy.
Lăo Thất
__________________
|